Ái Thiếp Của Bối Lặc

Ái Thiếp Của Bối Lặc
Đọc Truyện Theo Dõi
Chưa có ai đánh giá truyện này!

Tác Giả:

Tình Trạng: Hoàn Thành



Chương 1
Thành Bắc Kinh rét đậm, gió rét lạnh buốt thổi trúng người làm cho phát run, bão tuyết bay tán loạn không ngừng, phố lớn ngõ nhỏ cũng đắp lên một tầng tuyết trắng.

Dõi mắt ngắm chung quanh một vòng, thường dân đi ở trêи đường le que không nhiều; cho dù có, cũng đều tăng nhanh bước chân, muốn trở về nhà trước khi bầu trời chuyển sang màu đen, tránh bị lạnh tới bệnh .

Một đội đàn ông đang tuần tra giục ngựa đi đã được nha dịch quét sạch tuyết đọng trêи đường, cũng hướng về phía quân đội bát kỳ bên trong cửa thành Chính Dương. Mặc dù bọn họ ngược gió đi tới, nhưng tư thế đi không giảm chút nào, nhất là nam tử kiêu ngạo đi trước dẫn đầu đội kỹ mã!

* Bát kỳ gồm 4 màu, mỗi màu chia ra 2 nhóm, gồm có: Chính Hoàng Kỳ, Tương Hoàng Kỳ, Chính Bạch Kỳ, Tương Bạch Kỳ, Chính Hồng Kỳ, Tương Hồng Kỳ, Chính Lam Kỳ, Tương Lam Kỳ

Hắn mặc áo khoác lông gấm đan giữ ấm mà không cồng kềnh, đội mũ ấm có khảm ngọc bích; hắn cưỡi trêи tuấn mã, lộ ra tư thế oai hùng, uy phong lẫm liệt, vừa nhìn kiểu dáng cưỡi gió dũng mãnh kia, cũng biết hắn nhất định là người tinh thông võ công cỡi ngựa bắn cung, xuất thân vương tôn quý tộc không giàu cũng quý.

Hắn phi nhanh trêи đường, khí thế bàng bạc, khiến cho xa xa thị vệ canh giữ cửa Chính Dương liền nhìn thấy bóng dáng Đa la bối lạc Đông vương phủ này, đồng thời người hộ vệ cai quản cửa thành nhanh chóng chạy tới, hoá ra thân thể chán nản lập tức đứng thẳng đứng ngay ngắn, luôn miệng hô to nói: “Nô tài thỉnh an bối lặc gia!”

Duy Kinh dẫn đầu thấy sắp đến cửa Chính Dương, bèn siết chặt dây cương làm chậm lại tốc độ, chờ đợi thủ hạ đuổi theo phía sau, cùng nhau vào thành.

Đột nhiên, giống như hắn nhìn thấy một bóng đen vừa thoáng qua ở cửa thành, lông mày hắn nhíu lại, bực bội, bèn từ trêи lưng ngựa vọt lên, trực giác muốn đuổi lên phía trước lùng bắt nhân vật khả nghi.

“To gan, lại dám trốn ở bên trong cửa thành? Dừng lại cho ta!” Duy Kinh lạnh lùng gọi bóng đen, nhưng tiếc rằng bóng dáng kia tựa như một làn khói nhẹ, im hơi lặng tiếng mà biến mất ở trong không khí.

Vừa chạm đất bên cạnh cửa thành, Duy Kinh cảm thấy tuyết dưới chân hình như có chỗ không đúng, do đó nheo cặp mắt lại bắt đầu quan sát kỹ càng.

Bên đường tập hợp một đống tuyết trắng, rõ ràng không giống bằng phẳng chung quanh; xem xét cẩn thận, hắn nhìn thấy vài sợi đen tựa như tóc như ẩn như hiện, lại còn nghe tiếng hít thở yếu ớt. . . . . .

Sắc mặt Duy Kinh trầm xuống, mày kiếm nhíu lại anh khí bức người, nghiêm nghị quát lên với thị vệ: “Chuyện gì xảy ra?”

Thị vệ đột nhiên sửng sờ, mặc dù không hiểu lời của hắn, nhưng cả người Duy Kinh oai phong mạnh mẽ, khiến bọn họ bị dọa sợ quỳ xuống đất, cao giọng cầu xin tha thứ.

“Nô tài đáng chết, nô tài đáng chết! Xin bối lặc gia tha thứ!”

Duy Kinh lạnh lùng nói: “Cửa Chính Dương là cửa quan trọng giữa hoàng cung và bên ngoài thành, các ngươi chẳng những không có trông coi cho tốt, còn cho người không liên quan đến gần vào ban đêm, nếu như xảy ra rủi ro, bọn cẩu nô tài các người phải bị tội gì?”

Đóng giữ kinh đô và vùng lân cận đều là quân bát kỳ, trong ngoài Tử Cấm thành đều do ba kỳ Chính Hoàng Kỳ, Tương Hoàng Kỳ và Chính Bạch Kỳ bảo vệ, hoàng thượng tự mình đảm nhiệm thống soái, duy trì kinh đô và nội thành vùng lân cận trong vương triều Phượng Loan được an toàn.

Hắn thuộc Tương Hoàng Kỳ —— Đông giai thị Duy Kinh, là người từ trước đến giờ cẩn thận nghiêm khắc, hơn nữa coi trọng đầy tớ cần tuân thủ bổn phận kỷ luật. Thánh thượng vừa mới lên ngôi không đầy một năm, những người này liền muốn thư giãn như thế, về sau chẳng phải càng tệ hơn? Hắn tuyệt đối không cho phép có người đang phiên trực thì đục nước béo cò!

Tâm phúc A Thái Qua đi theo bên cạnh Duy Kinh nhiều năm, cũng nhìn thấy chân cạnh đống tuyết lạ lùng như chủ tử, liền lập tức đi tới bên cạnh Duy Kinh, cung kính nói: “Bối lặc gia, hãy để cho A Thái Qua tiến lên xem xét đi!”

Đợi Duy Kinh cho phép, A Thái Qua liền đưa tay vẹt đống tuyết ra, đột nhiên kinh hãi thấy đó hẳn là nữ nhân!

“Gia! Là một nữ tử! Mà lại là nữ tử rất quái dị!” A Thái Qua trợn cặp mắt hô to, vô cùng kinh ngạc cảnh tượng chính mình nhìn thấy.

Duy Kinh liếc mắt A Thái Qua đi theo bên cạnh hắn đánh đông dẹp tây mặt cũng không đổi sắc, lạnh nhạt nói: “Quái dị? Sao thấy được?” Hắn tự tay kéo thân thể trong đống tuyết, muốn nhìn một chút đến tột cùng có cái gì đáng giá mà A Thái Qua ngạc nhiên.

Nhưng lúc hắn vừa nhìn, cũng không nhịn được kinh ngạc giống vậy! Nữ tử này mặc trang phục quái dị cho tới bây giờ hắn chưa từng thấy qua, nhưng quần áo xốc xếch, đáy áo cuốn tới thắt lưng nàng, cổ áo nghiêng lệch khiến phần cổ trắng của nàng lộ ra trước mắt hắn!

Ở nơi này trời lạnh xâm thấu vào bên trong xương cốt, đừng nói mặc ít một món cũng khiến cho người lạnh run không ngừng, nữ nhân này lại không nhúc nhích, không biết là bất tỉnh nhân sự, hay là đã chết rét!

Duy Kinh cho tới bây giờ chưa từng thấy qua nữ nhân xõa tóc dài ngoài đường phố, bộ dáng không tề chỉnh; chẳng lẽ nàng bị ác ôn thương tổn sao? Ngay sau đó hắn ngồi chồm hổm xuống, đưa tay đẩy đi mái tóc trêи má nàng, muốn thấy rõ dung mạo của nàng.

Nữ tử trước mắt còn rất trẻ tuổi, mà lại xinh đẹp duyên dáng thanh lệ, da thịt trắng noãn; lông mày và lông mi thật dài khiến khí chất nàng xinh đẹp nho nhã, không giống với loại phụ nữ phố phường thô tục, cũng không giống như quý khí kiều diễm trong nhóm phúc tấn cách cách của bát kỳ.

“Bối lặc gia, cẩn thận đề phòng có bẫy.” A Thái Qua ghé vào lỗ tai hắn nhẹ nhàng nhắc nhở. Mặc dù bối lặc gia thân thủ xuất sắc, là đại nội cao thủ nhất nhì triều Thanh, nếu thật sự đánh nhau, cô nương như thế tuyệt sẽ đánh không lại, nhưng mà ám tiển (bắn tên lén) khó phòng, vẫn là nên cẩn thận.

Duy Kinh gật đầu, trong lòng cũng không cho là đúng. Kiểm tra hơi thở nữ tử, biết nàng đã bất tỉnh, sau đó đứng lên, sắc mặt hơi nghiêm, lạnh lùng hỏi người còn quỳ trêи mặt đất: “Nơi này người nằm sờ sờ, sao không ai phát hiện?”

“Bối lặc gia tha mạng! Nô tài từ buổi trưa đến bây giờ, cũng không nhìn thấy cô nương này đến gần cửa thành!” Bọn thị vệ bị dọa sợ thiếu chút nữa tè ra quần, khóc rống chảy nước mắt!

“Nàng ấy sao lại ở nơi này? Chẳng lẽ nàng biết bay, hay là biết ẩn thân chui xuống đất? Còn có mới vừa rồi ta nhìn thấy bóng đen, tại sao không ai phát hiện? Chẳng lẽ thủ vệ cửa Chính Dương đều là giả mạo, có chuyện còn phải tự mình ta ra tay sao?” Duy Kinh tức giận trừng những nô tài cãi lại không biết hối cải hành sự bất lực này.

“Bẩm bối lặc gia, nô tài thật sự không thấy bóng đen gì!” Ai ngờ được hắn đột nhiên phi đến gần cửa thành, là vì bắt người không ai nhìn thấy bóng đen kia!

“Một nữ tử lớn thế này nằm ở nơi này cũng không nhìn thấy, huống chi là thích khách cố ý lẻn vào? Các ngươi ngày sau còn có thể giữ an toàn cho kinh đô và vùng lân cận sao? Bên trong thành và hoàng cung không phải mặc cho người ra vào? Nếu cô nương này không phải là dân nữ bình thường, mà là thích khách muốn lẻn vào hoàng cung mưu hại Thánh thượng, tội của các ngươi ngay cả tru diệt cửu tộc cũng không đền bù được!”

Thật may là hôm nay hắn làm xong việc, sau đó thuận đường từ cửa Chính Dương trở về nội thành, nếu không làm sao phát hiện những nô tài không tập trung này! Hắn nhất định phải chỉnh đốn kỷ luật thật tốt!

Ánh mắt Duy Kinh sắc bén quét về phía thị vệ trêи đất.”Người đâu, đem bọn họ triệt hạ toàn bộ đi, cách chức phạt bạc!”

“Đa tạ bối lặc gia thứ tội, nô tài khấu tạ bối lặc gia không giết!” Thị vệ lập tức khấu đầu tạ ơn Duy Kinh, may mắn bảo vệ đầu trêи cổ mình!

“Bối lặc gia, cô nương kia nàng. . . . . .” A Thái Qua nhìn tuyết giống như tơ, tiếp tục thổi lên trêи người cô gái, liền vội hỏi.

Hắn liếc về phía người trêи đất, cân nhắc một lát.

Thật trùng hợp, một cô nương kỳ dị không hiểu tại sao lại xuất hiện, một bóng đen nhẹ nhàng như gió, đều cùng xuất hiện trước mắt hắn, thật là khiến người hoài nghi; cộng thêm cô gái này diện mạo xinh đẹp, nếu như bỏ mặc, mặc cho nàng nằm ở nơi này, cho dù không chết rét, cũng sợ rằng sẽ bị nam nhân lăng nhục đến chết. Hiện giờ hắn phải chạy về phủ đi dự thọ yến ông nội Đông vương gia, không tiện ở lâu, không thể làm gì khác hơn là hắn mang về trong phủ rồi tra hỏi sau.