Livestream Siêu Kinh Dị

Livestream Siêu Kinh Dị
Đọc Truyện Theo Dõi
6.67/10 trên tổng số 9 lượt đánh giá

Tác Giả:

Tình Trạng: Đang Cập Nhật



Chương 1: Sự ủy thác của cô nữ sinh
Dịch: Vạn Cổ

***

Giang Thành, phố Đinh Đường.

Một cô học sinh cấp ba với vẻ mặt tái mét, tay chân luống cuống, đang đứng trước một cửa hàng bán đồ chơi người lớn tên là Kɧօáϊ Nhạc Điên Phong.

“Tất cả quá trình có giá 9,900 đồng. Trước khi làm việc, em cần thế chân cho anh 1,000 đồng.” Tôi ngậm điếu thuốc, đánh giá cô bé trước mặt. Cô nàng có khuôn mặt tròn trịa, thân cao gầy, dù ngực có nở nang nhưng bộ đồng phục học sinh lại tôn lên vẻ ngây ngô của cô bé.

Dưới ánh nhìn soi mói của tôi, cô ta cảm giác hơi khó chịu: “1000 hả anh?… Em chỉ có 70 đồng trong túi, thiếu bao nhiêu anh cho em thiếu lại rồi khi nào có tiền em trả sau được không?”

“70 thì 70. Em để tiền trêи bàn rồi về đi. Ba ngày sau, anh liên hệ em.”

“Anh… anh không phải là kẻ lừa đảo chứ?” Cô bé nửa tin nửa ngờ, tờ tiền 70 trong lòng bàn tay đã ướt đẫm bởi mồ hôi.

“Nhận sự ủy thác của người, dốc lòng hỗ trợ, chân thực, hiệu suất cao, uy tín, bảo mật là tôn chỉ trong nghề của anh. Câu hỏi của em vừa rồi là đang nghi ngờ đạo đức nghề nghiệp của anh đó.”

Nhận tiền mặt từ tay cô bé xong, tôi phất tay, bảo cô ta đi khỏi.

Xem đến đây, tôi tin là có nhiều người sẽ hiểu lầm tôi mất rồi, nghĩ rằng tôi là một kẻ bắt nạt trẻ vị thành niên, làm một tên khốn nạn dụ dỗ mấy em trẻ trung, xinh đẹp. Thật ra không phải thế, tất cả những gì tôi làm là để giúp cô ta.

Tôi tên là Cao Kiện, ông chủ của shop bán đồ chơi người lớn này. Dĩ nhiên, cái danh chủ quán là để ngụy trang, còn thân phận thật sự của tôi là một thám tử.

Tôi nhận hết tất cả các vụ, từ việc tìm người, điều tra thi thể, gián điệp trong các thương vụ, giả mạo bản quyền, ngoại tình, viện trợ ngoài tố tụng…

Quay lại đề tài chính, cô gái vừa đến nhờ tôi giúp ban nãy tên là Hạ Tình Chi, vốn là một học sinh cấp ba.

Lý do mà cô ấy đến đây là do một vụ việc khó mà tin nổi.

“Anh trai của em, Hạ Trì, mất tích cách đây một tuần. Em nghi rằng anh ấy đã bị người ta hại.” Vừa vào cửa, cô bé đã thể hiện rõ sự hoang mang, lo sợ.

“Đáng lý ra em nên báo án hình sự cho bên cảnh sát mới đúng chứ.” Học sinh cấp ba thì làm sao có tiền được; lúc đó, tôi chẳng có mấy hứng thú sau một cái liếc mắt.

“Báo cảnh sát cũng bằng thừa. Em thử hết các cách, nhưng chẳng ai nhớ đến sự tồn tại của anh trai em, ngay cả sổ sách lưu giữ hộ tịch cũng chẳng có thông tin của anh ấy. Cứ như là anh ấy bỗng dưng biến mất khỏi thế giới này, tất cả vết tích về anh ấy đều bị xóa đi.”

“Ý của em là, chỉ có mỗi một mình em còn nhớ về anh trai em?” Cô bé không có vẻ đang nói dối, và đây chính là điểm đáng sợ nhất trong vụ này.

“Đúng vậy, tất cả mọi người đều quên mất anh trai, ngoại trừ em…”

Mồi một điếu thuốc lá, tôi rít một hơi thật sâu.

Nếu cô bé nói thật, vậy chỉ có hai nguyên nhân: một là sự kiện linh dị phi tự nhiên, hai là cô bé mắc chứng tâm thần phân liệt nghiêm trọng, liệu bên trong não cô bé có tồn tại một tính cách biến thái thuộc về người anh trai hay không?

“Trước khi mất tích, anh trai của em có hành động gì khác thường hay không?” Lúc này, tôi không được nóng nảy vì cần phải thu thập thêm nhiều manh mối từ lời nói của cô gái trước mặt.

“Tối tuần trước, anh trai của em đồng ý nhận phỏng vấn tham gia vào công việc livestream của một ứng dụng nào đó, rồi chẳng thấy quay về nữa.” Cô bé vừa nói vừa lấy một tấm thẻ với vẻ ngoài chẳng có gì đặc biệt từ trong ví tiền ra. Nó nhăn nhúm, tựa như những tờ rơi quảng cáo thuốc dỏm nằm rải rác ở những lan can ngăn cách khu vực cống ngầm đang được sửa chữa ven đường.

“Bạn muốn trở thành minh tinh được muôn người chú ý ư? Bạn muốn có ngàn tỷ fan hâm mộ bạn ư?

“Hãy trở thành streamer trong biên chế của Âm Gian Tú Tràng, mở kênh livestream của chính bản thân bạn.”

“Chỉ cần bạn có can đảm, có tài năng và có thời gian.”

“Chỉ cần ngồi trong nhà đã có thể biến ước mơ thành sự thật!”

“Âm Gian Tú Tràng à? Cái tên này khá là đặc biệt nha!” Lật tấm áp phích qua lại vài lần, tôi càng hoài nghi đây là trò đùa dai của bọn nhóc láu cá. Trước hết khoan hãy phân tích cái tên công ty, tôi xem mặt sau của tấm thẻ. Buổi phỏng vấn của công ty sở hữu ứng dụng livestream này có thời gian từ 12:00 khuya đến 03:00 sáng, địa điểm ở số 44 đường Vô Đăng, tầng ngầm số 4, phòng số 444. Dãy số này cùng với thời gian phỏng vấn có vẻ không dành cho người bình thường nha.

“Chẳng lẽ ngay cả anh cũng nghĩ là em đang nói xạo?” Phản ứng của cô bé quả thật đang trêи bờ vực tuyệt vọng. Tôi có thể nhìn thấy ánh nhìn mất mát và sợ hãi từ trong mắt cô ta.

“Không phải, khi chưa điều tra, không ai có quyền đưa ra kết luận về sự việc.” Cho dù là cô bé chỉ ứng trước có vài đồng, tôi cũng phải nói thế. Thật ra, văn phòng thám tử của tôi đã không có bất cứ hợp đồng nào trong vòng hai tháng nay, đây chính là cơ hội để mình có thể cứu lấy bản thân mình. Thu nhập của shop đồ chơi người lớn càng lúc càng trì trệ, nếu cứ như thế chắc tôi cũng không đủ tiền trả phí thuê nhà.

Kết quả là, tôi tiếp nhận cọc ủy thác tương tự một trò đùa dai như thế này, cũng là khởi điểm cho tất cả những chuyện xảy ra sau đó.

“Âm Gian Tú Tràng…” Mấy năm gần đây, các ứng dụng livestream bùng nổ. Có người stream về các kiến thức làm đẹp, có người stream chơi game, có người stream để khoe khoan vẻ lẳng lơ nhằm dụ dỗ bọn trẻ người non dạ. Chuyện này có thể hiểu, nhưng khi nhìn vào cái tên Âm Gian Tú Tràng, tôi hoàn toàn không đoán ra nội dung chủ đạo của nó là gì.

“Lẽ nào trực tiếp cuộc sống thường nhật của người chết à?”

Lắc đầu, cười nhẹ, tôi hối thúc Hạ Tình Chi rời khỏi. Dù sao cô bé còn chưa đủ mười tám tuổi, ở lâu trong shop bán đồ chơi người lớn của tôi chắc chắn sẽ gây ra hiểu lầm không đáng có.

Vén lên lớp màn cửa dày cộm được cải tạo từ trang phục quân dụng, Hạ Tình Chi vừa bước ra ngoài thì tông trúng một cô gái vô cùng quyến rũ.

“Ây da… em xin lỗi.” Có lẽ do ý thức được shop đồ chơi người lớn không phải là nơi mình nên đến, Hạ Tình Chi che mặt bằng túi xách, chạy nhanh khỏi đó.

“Ngay cả học sinh cấp ba cũng mua đồ ở shop anh à?” Giọng của cô ấy đó rất êm tai, dường như tôi từng nghe ở đâu rồi.

“Có mua hay không là quyền của người ta, tôi không can thiệp được.” Cô gái trước mặt có thể được xem như một hot girl. Mắt cá chân nhỏ nhắn, trắng nõn đạp trêи đôi giày cao gót, bắp chân nuột nà, làn váy viền ren tung bay phấp phới. Dù đó là một tà váy dài, nhưng nó không thể che giấu được đường cong kiêu ngạo của cơ thể cô ấy. Dáng vẻ và phong cách của cô ta vô cùng xuất sắc, chỉ có điều là mang kính râm và khẩu trang, nên không thấy rõ gương mặt cho lắm.

Có điều là, tôi đã quá quen với việc này. Ai đến đây mà chẳng có bí mật riêng. Người ta đã không muốn để lộ thân phận, tôi cũng không ép hỏi. Hòa khí sinh tài mà, chỉ cần trả tiền đầy đủ thì sao cũng được cả.

Cô gái này ăn mặc khá hợp mốt, cả người đều là hàng hiệu. Túi xách trong tay cô nàng ắt hẳn của hãng Paris Louis Vuitton; giá của nó cũng ở khoảng tiền thuê nhà trong một năm của tôi.

“Chẳng biết cô hot gitl đây có nhu cầu gì? Dạo này shop buôn bán ế ẩm, sắp chuyển nhượng, nên tất cả sản phẩm đều giảm giá mạnh, theo đồng giá giảm 8%.”

“Xin lỗi, em chẳng muốn mua gì cả, chủ yếu là đến tìm anh.” Cô gái vừa nói, vừa gỡ kính và khẩu trang ra: “Cao Kiện, 5 năm không gặp, anh chẳng thay đổi gì cả.”

Ngay lúc thấy gương mặt ấy, tôi đánh rơi điếu thuốc trong tay: “Diệp Băng, là em ư?”

Cô ấy chính là bạn gái trong mối tình đầu của tôi. Năm đó, ở trường học cảnh sát, thành tích tổng hợp của tôi và cô ấy luôn chiếm thứ nhất và thứ hai.

Chỉ là sau đó, vì tôi dính liếu vào một vụ án giết người liên hoàn đến nỗi bị cảnh cáo rồi khai trừ ra khỏi ngành, trong khi cô ấy tốt nghiệp một cách thuận lợi, tiếp theo bèn đi du học nước ngoài qua sự giúp đỡ của bạn trai mới.

“5 năm không gặp, từ một con chim sẻ, em đúng là biến thành phượng hoàng rồi. Cả người đều toát lên phong cách của nữ thần nha.” Tôi lại châm lửa một điếu, nhìn làn khói phả ra: “Em đổi số phone, chặn hết tất cả phương thức liên lạc với anh. Anh còn tưởng em bị tai nạn máy bay, chết mất xác ở Thái Bình Dương rồi chứ.”

“Thời gian 5 năm chưa giúp anh bỏ thói khẩu nghiệp à? Em thừa nhận nhận hành động của mình là sai, nhưng em cũng không hối hận.” Cô gái tỏ vẻ cười cợt, toát ra một sự trưởng thành cùng với tự tin, từng hành động đều có thể khiến bọn đàn ông điên đảo cả tâm hồn.

“Thật sao? Thế hiện tại em trở về làm gì? Đừng bảo là muốn nối lại tình xưa với anh, ôn lại những tháng năm dâng trào cảm xúc nha?” Tôi trợn hai mắt lên, nhìn chằm chằm vào những đường cong lồi lõm trêи người Diệp Băng mà chẳng phải nể nang gì cả.

“Vốn dĩ em đến đây ngày hôm nay, là để báo cho anh biết một chuyện. Nhưng theo em thấy, có vẻ cũng chẳng cần thiết nữa rồi.”

Cô ấy không nói nữa, mà lấy một cái thẻ ngân hàng từ trong túi xách ra rồi đặt nó lên bàn: “Trong thẻ này có 10 vạn, kể như là bù đắp lại chuyện ngày xưa em ra đi mà không hề từ biệt. Cao Kiện, chúng ta đều đã lớn cả rồi, nên từ bỏ quá khứ để đối diện với hiện thực.”

“Ba ngày sau, hôn lễ của em và thiếu gia nhà họ Giang sẽ tổ chức tại Thế Kỷ Tân Uyển. Nếu anh rãnh thì ghé nghen. Dù gì thì em cũng mới về nước, chẳng có nhiều bạn bè tại thành phố này.”

Giọng điệu của Diệp Băng tựa như đang kể lại một câu chuyện thông thường, bâng quơ. Trong mắt cô ấy, tôi phát hiện ra nó ẩn giấu một sắc thái ghét bỏ cùng cực và thất vọng. Lúc này, tôi bị á khẩu, khó nói nên lời.

Không tức giận, chẳng đau đớn, không hề điên tiết lên, tôi chỉ kéo một hơi thuốc lá thật sâu: “Em lấy thẻ tiền về đi, anh sẽ đến đúng giờ sau 3 ngày.”



Tôi cũng không hay biết Diệp Băng quay về lúc nào, chỉ là cảm thấy phổi mình đau rát sao khi đốt xong một điếu thuốc.

Chẳng thể nào oán giận nỗi, người ta tùy tiện vứt một tấm thẻ có giá trị bằng tất cả tích cóp của tôi cơ mà. Thay vì tức giận cà khịa lại kẻ đã khinh thường mình, tốt hơn hết là tôi nên xử lý sự vụ trong tay để giải quyết ổn thỏa tình hình kinh tế của bản thân.

Ta đặt tấm thẻ quảng cáo của Hạ Tình Chi để lại bên cạnh máy vi tính. Đây chính là đơn đặt hàng duy nhất mà tôi nhận được trong 2 tháng nay. Tuy rằng người ủy thác chỉ là một cô bé chưa đủ tuổi vị thành niên, lại có khả năng gặp vấn đề về tinh thần, nhưng chắc chắn tôi không thể làm việc lơ là. Bởi vì, tôi cần tiền.